Cụ bà bán nước ở phố Bảo Khánh [HN]

Thảo luận trong 'Góc Từ thiện' bắt đầu bởi Ngọc Bẹt, 3/2/12.

  1. Ngọc Bẹt

    Ngọc Bẹt Former Mod
    Điểm đôi: 655

    Tham gia ngày:
    16/1/12
    Bài viết:
    2,879
    Đã được thích:
    2,990
    Điểm thành tích:
    0
    bác Jeu nhờ em post bài này, có lẽ đã được chuyển từ nhiều ng tốt khác nữa. Cảm ơn bác và bác Huy nào đó ở VP Bank (đã chuyển bài này)!

    Có lẽ chúng ta không làm được gì nhiều, nhưng một hành động giúp đỡ nhỏ thôi sẽ cũng giúp cho cụ có thêm nghị lực sống, và những người "may mắn" như chúng ta cũng thấy lương tâm mình thanh thản hơn. Như người gửi cái mail này đã viết Đầu năm mềnh cũng đến Lì xì, uống nước cho Cụ thay vì đi một Chùa nào đó làm việc Thiện thực tế thik hơn".

    Mình sẽ rủ bác Head qua "uống nước" ở chỗ cụ và tặng cụ một chiếc áo ấm. Hà Nội những ngày này, ngồi trong nhà còn rét buốt, nữa là ngoài hồ...

    Cả nhà đọc bài này nhé!

    Mỗi lần đến Số 08 lê Thái Tổ nhớ ghé qua chỗ Cụ, giúp Cụ có thêm nghị lực tiếp tục cuộc sống còn chưa có hồi kết .., Cụ bên ngoài trông đẹp lão lắm. Lúc nào Cụ cũng ngồi chỗ ấy, dưới cái ghế đá đối diện VPBank Hội Sở. Đầu năm mềnh cũng đến Lì xì , uống nước cho Cụ thay vì đi một Chùa nào đó làm việc Thiện thực tế thik hơn.

    Mẹ mù, chồng chết, con gái liệt, con trai cả chết ung thư, con trai thứ tàn phế, trai út thất nghiệp, con dâu vô nghề nghiệp mắc bệnh tim bẩm sinh... đó chỉ là một phần những bất hạnh nghiệt ngã đè nặng lên số phận người đàn bà 88 tuổi này. Nhưng vượt qua tất cả, bà vẫn kiên cường sống, mưu sinh vì các con...

    Nằm khuất giữa hai cột đèn điện trên phố Bảo Khánh, 30 năm nay một cụ bà 88 tuổi vẫn chung thủy với quán nước chè, ngày đêm mò mẫm mưu sinh để kiếm tiền nuôi mình và những người con tật nguyền. Hình ảnh của cụ gắn liền với một góc Hà Nội xưa tại con phố này.

    Phận đời nghiệt ngã bên hàng nước cũ

    Gần 30 năm, từ cái thời Hà Nội còn ầm ầm tiếng súng và đinh tai những đợt bom Mĩ rền, trên con phố Bảo Khánh đối diện ngay Hồ Gươm, có một cụ bà chung thủy với quán nước chè, hằng ngày mò mẫm mưu sinh cho mình và cả gia đình.

    Những người thường xuyên qua lại trên con phố này đã quá quen thuộc hình ảnh một cụ bà tóc bạc phơ, đôi mắt đục nhòe, chốc chốc lại khơi khơi cái cơi đựng trầu móm mém nhai. Cụ bà có tên là Phan Thị Yến. Quán nước của cụ nằm khiêm tốn giữa hai cây cột điện ngay đầu phố.

    Đã 30 năm trên phố Bảo Khánh, cụ Yến vẫn ngồi giữa hai cây cột điện để bán nước nuôi mình và người con gái tật nguyềnGọi là quán cho sang chứ thực ra hàng nước chè của cụ chỉ vỏn vẹn có một cái làn cũ rách đựng vài bao thuốc lá, mấy gói hướng dương, đôi ba chai nước, hai phong kẹo lạc và ấm nước chè… Gọi cụ rót cho chén nước, cụ lẩm nhẩm: “Muộn rồi vẫn uống à chú? Tôi sắp sửa chuyển chỗ rồi…”. Thấy làm lạ vì giờ mới chỉ 3h chiều, tôi định lên tiếng hỏi thì người phụ nữ ngồi kế bên nhanh chóng ra hiệu và bảo khẽ: "Cụ bị mù nên nếu không có người nhắc giờ giấc cụ cũng không biết là sớm hay muộn". Tiết lộ của người phụ nữ khiến tôi giật mình. Lúc này cụ đang lần mò ấm và chén rót nước cho tôi một cách tỉ mẩn. Đôi tay cụ run run…

    [​IMG]
    Cụ Yến là người Hà Nội gốc, nhà trước đây cũng ở chính con phố này. Khi chồng mất, các con cụ bỗng quay ra giành giật căn nhà tập thể gia đình đang ở. Không đành lòng nhìn các con "cắn xé " nhau, cụ đành bán đứt ngôi nhà để chia cho mỗi đứa một ít rồi cùng người con trai út và cô con gái bị bại liệt ra thuê nhà ở ngoài bãi ven đê sông Hồng.

    Đã 88 tuổi, nhưng quãng đời mà cụ Yến trải qua vẫn chưa hết bất hạnh.Cuộc đời cụ từ lúc sinh ra cho đến hôm nay không một ngày hạnh phúc. Mẹ cụ bị mù mất sớm. Bố đi bước nữa nên cụ phải chuyển về sống với ông bà ngoại. Đến khi ông bà ngoại mất, cụ phải đi giúp việc cho nhà người. Lấy chồng từ năm 20 tuổi, cụ sinh được bốn người con. Nhưng bất hạnh tiếp tục ập xuống gia đình cụ khi người con gái duy nhất đột nhiên mắc bệnh, đôi chân ngày càng teo đi rồi liệt hoàn toàn.

    Thu nhập ít ỏi từ chiếc máy khâu của người chồng không đủ để chữa bệnh cho con và chi tiêu cho những bữa ăn đạm bạc của gia đình, cụ Yến bắt đầu cuộc đời bôn ba với gánh hàng rong. Lúc đầu cụ bán xôi ở chợ Đồng Xuân, rồi bán cháo, bán hoa quả, bán hoa dạo quanh phố cổ để cùng chồng kiếm tiền mưu sinh.

    Tưởng rằng cuộc sống bôn ba ấy cũng giúp gia đình cụ sống yên ổn qua ngày thì một lần nữa, bất hạnh lại tìm đến. Chồng cụ mất đi trong lúc gia đình đang vô cùng túng quẫn. Ngày chồng mất, cụ gần như suy sụp hoàn toàn, sức khỏe ngày càng yếu đi. Đến khi đôi chân cụ không còn có thể rong ruổi đi bán dạo khắp phố cổ được nữa, cụ chọn con phố thân thuộc nơi gia đình đã từng sống mở một quán trà vỉa hè dưới hai cây cột điện để mưu sinh và tiếp tục nuôi người con tật nguyền.

    [​IMG]
    Cái hàng nước nơi cụ Yến ngồi từ trước đến nay vẫn không có gì thay đổi. Nó không to ra và cũng không đẹp hơn so với cách đây 30 năm. Những vật dụng mà cụ dùng để bán hàng cũng đã đi theo cụ từng ấy năm trời. Không có tiền nên cụ cũng không có hàng dự trữ, chỉ khi nào gần hết cụ lại nhờ mấy người quen chạy sang đại lý cuối phố mua hộ về bán tiếp.

    Trong khi cùng cụ sống lại những kỹ niệm xưa, tôi vô tình chạm vào nỗi đau của cụ khi hỏi chuyện về người con gái. Cụ lặng im hồi lâu, rồi gục xuống kệ thuốc trên đôi bàn tay gày gò nhăn nheo, nước mắt cụ cứ thế từ đôi mắt đục trào ra. Nhưng cụ không giấu giếm: “Đó là nỗi bất hạnh lớn nhất của đời tôi, giờ đây nó đã 63 tuổi rồi mà cũng chỉ ú ớ nằm một chỗ. Tôi thương con nên không thể nào vô tình với chúng nó được. Còn sống được ngày nào tôi vẫn sẽ làm để nuôi nó và mua thuốc cho nó...”.

    Cụ Yến gục đầu khóc khi nói về gia cảnh của mình và người con gái tật nguyền.Tình mẫu tử ấy là động lực giúp cụ Yến quanh năm mò mẫm đi bộ từ nhà ra đầu đê rồi nhờ người dắt ra chỗ bán hàng. Đến chiều lại nhờ người đưa ra đầu đê và mò mẫm về nhà. Đến khi đôi mắt cụ mờ hẳn, không còn nhìn thấy gì nữa, cụ đành thuê xe ôm đưa ra chỗ bán hàng, sáng đi đến tối mới về. Đã mất công tiền thuê xe nên cụ cố ngồi đến tối mịt để bù vào.

    Ngày nắng thì không sao nhưng những hôm mưa gió, quán nước của cụ không có lấy một bóng người, cụ đành khất nợ tiền xe để hôm khác trả. Những người xe ôm cũng thương hoàn cảnh cụ nên không bao giờ đòi gì, khi nào cụ có thì đưa.

    Sống trong bóng tối đã 20 năm nhưng cụ Yến hầu như không một ngày nào vắng mặt ở phố Bảo Khánh. Vẫn dáng ngồi bé nhỏ, gầy gò giữa hai cây cột điện với gánh hàng nước nhuốm màu thời gian, dường như cụ không mong ngóng, cũng không chờ khách mà ngồi để đợi nghe những âm thanh vui nơi phố phường, để cảm nhận sự khác biệt từng ngày của phố hôm nay và hình ảnh của góc phố 30 năm về trước.

    Thế nhưng, khi tôi dè dặt đề nghị được giúp cụ bằng cách sẽ liên lạc với một hội từ thiện nào đó và đưa cụ vào viện dưỡng lão ở, cụ bật khóc: “Cảm ơn chú, tôi không đi đâu cả, số kiếp tôi nó vậy rồi. Tôi còn phải chăm lo cho con tôi. Nếu tôi đi thì ai chăm nó, ai làm mà kiếm tiền mua thuốc cho nó. Với lại ở mấy chỗ đó thì có gì là vui, tôi ngồi đây quen rồi, được nghe những tiếng rầm rì xe chạy, vui tai lắm …”

    Cô Dung, một người bạn già của cụ Yến - nhà ở phố Bảo Khánh thường xuyên ra giúp bà bán hàng - cho biết: “Bà ấy không đi đâu đâu. Bà thương con gái lắm… Tôi ở đây nên biết bà ấy lâu rồi. Bà ấy sống được cho đến lúc này là cũng vì để nuôi con đấy…”. Nói đến đây, cô Dung cũng sụt sùi, cô kể tiếp với tôi về gia cảnh của người bạn mà cô hay gọi vui là người của quá khứ.

    Câu chuyện gia đình của cụ Yến bi đát hơn tôi nghĩ. Cụ có cả thảy bốn người con, người con gái thì đã bị liệt nhiều năm. Người con trai cả vốn được gia đình kỳ vọng vì làm ăn được thì lại mắc bệnh ung thư. Khi chết để lại người vợ không nghề nghiệp mang trong mình bệnh tim bẩm sinh và hai đứa con thơ dại.

    Người con trai thứ hai vốn là công nhân một nhà máy nước, nhưng không may bị ống nước đè gãy chân trong một lần làm việc dẫn tới tàn phế. Người con trai út trước đây đi bộ đội 7 năm ở chiến trường biên giới phía Bắc. Sau ra quân cũng đã đi làm nhiều nơi nhưng không theo được do sức khỏe yếu giờ đang thất nghiệp, ở nhà trông chờ vào đồng lương của vợ làm công nhân vệ sinh nhà máy nước.

    Với cái gánh nước nhỏ này, cụ phải vừa kiếm đủ tiền nuôi mình, vừa phải phụ giúp thêm con trai trả tiền nhà và lo cho cô con gái. Bữa trưa của cụ thường chỉ là gói xôi 2.000 đồng. Bữa tối là cái bánh mì không nhân. Với cụ thế là đủ. Thi thoảng, có người thương cho cụ 50 - 100.000 đồng để cụ lo cho con gái, cụ lại khóc nức lên mà không thốt lên lời.

    [​IMG]
    Đêm lạnh xuống, cụ chuyển chỗ sang ngồi co ro sau cái ghế đá bên bờ Hồ, lặng lẽ ngồi nhai trầu, lâu lâu mới có người khách tạt qua mua cho cụ gói thuốc hay gói hạt chứ thấy ít người ngồi lại vì cái quán của cụ cũng thật khó để ngồi lâu.Nhiều khi cụ Yến ngồi bán hàng bị bảo vệ quanh Hồ Gươm đuổi, cụ cũng chỉ biết lếch thếch mà xin cứ từ từ rồi bà sẽ đi chứ chẳng thể ôm hàng mà chạy như mấy người khác. Trong những lúc như thế cụ cứ ngơ ngác mà không biết đi về đâu, không biết nhờ ai giúp, lại đành nhờ đúng người bảo vệ đã đuổi mình chọn cho một cái chỗ ngồi gần đó mà không vi phạm pháp luật.

    Và cứ đến tối cụ lại chuyển sang ngồi sau ghế đá bên bờ Hồ đối diện phố Bảo Khánh cho đến 11 giờ đêm mới về. Đường phố Hà Nội tấp nập xe cộ, dòng người vẫn cứ sải bước qua quán nước nơi cụ ngồi. Cái dáng ngồi của cụ dường như 30 năm không thay đổi, có chăng gầy gò và khắc khổ hơn vì cuộc mưu sinh và bụi thời gian đè nặng.

    [​IMG]
    Các bạn của tôi .. nếu có lòng tốt .. tôi chỉ mong các bạn ra gặp, trò chuyện, uống chén nước của cụ 1 lần thôi .. để cụ có thêm nghị lực tiếp tục cuộc sống còn chưa có hồi kết ..

    Trân trọng. TRẦN QUANG HUY VP Bank
     
    MIG_VN, haticc, htv2010 and 15 others like this.
  2. vinhnx

    vinhnx Thành viên ưu tú (GEM)
    Điểm đôi: 630

    Tham gia ngày:
    13/1/12
    Bài viết:
    1,068
    Đã được thích:
    599
    Điểm thành tích:
    0
    Câu chuyện cảm động quá, nếu anh em nào có lòng thì xin chia sẻ 1 ít, xem như lì xì nhân dịp năm mới cho bà cụ thì hay biết mấy ...

    Bác NgocBet cho em xin số tài khoản, em gửi bác 1 ít gọi là tấm lòng, nhờ bác khi nào có ra uống chén nước thì gửi biếu bà cụ giúp em nhé, tks bác
     
    Jeu* and Ngọc Bẹt like this.
  3. Ngọc Bẹt

    Ngọc Bẹt Former Mod
    Điểm đôi: 655

    Tham gia ngày:
    16/1/12
    Bài viết:
    2,879
    Đã được thích:
    2,990
    Điểm thành tích:
    0
    @Bác Vinhnx: tk Vcb của em là Ngô Việt Khôi 0011-0000-59207 bác ạ. Em tính biếu bà cụ 1 chiếc áo khoác ấm, khăn len, mấy đôi tất dày và mừng tuổi cụ một ít tiền.
     
    Jeu* thích bài này.
  4. Fair Play

    Fair Play Former Mod
    Điểm đôi: 660

    Tham gia ngày:
    16/1/12
    Bài viết:
    1,231
    Đã được thích:
    1,162
    Điểm thành tích:
    0
    Thanks bác Bẹt đã post một địa chỉ từ thiện thật đáng quan tâm. Sáng nay em vừa lên bờ hồ, tối về mới đọc được tin của bác. Chắc em sẽ thu xếp thăm cụ.
     
    autumn, Jeu* and Ngọc Bẹt like this.
  5. autumn

    autumn Former Mod
    Điểm đôi: 640

    Tham gia ngày:
    12/1/12
    Bài viết:
    1,677
    Đã được thích:
    2,690
    Điểm thành tích:
    0
    Bác Bẹt xem lại sao ảnh minh họa lại không hiện nhỉ, bà cụ trông hiền lành và đẹp lão lắm
     
  6. Ngọc Bẹt

    Ngọc Bẹt Former Mod
    Điểm đôi: 655

    Tham gia ngày:
    16/1/12
    Bài viết:
    2,879
    Đã được thích:
    2,990
    Điểm thành tích:
    0
    Bác bấm F5 dăm lần sẽ thấy có ảnh hiện ra.
     
  7. vinhnx

    vinhnx Thành viên ưu tú (GEM)
    Điểm đôi: 630

    Tham gia ngày:
    13/1/12
    Bài viết:
    1,068
    Đã được thích:
    599
    Điểm thành tích:
    0
    TK VCB của em hết tiền nên sáng nay có nhờ BaoOai chuyển cho bác NgocBet 500k mừng tuổi cụ bà, là của em và bác Chaucafe. Bác NgocBet check xem có nhận được chưa giúp em nhé, tks bác nhiều.
     
    Ngọc Bẹt thích bài này.
  8. BAOOAI911

    BAOOAI911 Moderator
    Điểm đôi: 645

    Tham gia ngày:
    13/1/12
    Bài viết:
    9,922
    Đã được thích:
    3,284
    Điểm thành tích:
    0
    Mới 8h sáng dựng đầu em dậy hichic, vậy giờ em lấy tiền bác nào, chứ em chuyển cho anh Khôi rồi

    Em thấy có nhiều cuộc sống tuy cực, tuy vất vả thật, nhưng nó mang lại hạnh phúc và họ cảm thấy bình yên và chấp nhận với cuộc sống hiện tại. Chuyện anh em hảo tâm là tốt nhưng đừng làm thay đổi quá nhiều cuộc sống của Bà, đừng làm bà bội thực vì còn nhiều yếu tố khác chứ không gì riêng Bà.

    Nếu thật sự nghĩ về lâu dài, anh em huy động mọi người quên góp và lập quỹ từ thiện, hàng tháng hay hàng Quý mình sẽ trích một phần tiền đó mang đến cho cụ Bà, dù không nhiều nhưng cũng phần nào giúp Bà đỡ bớt vất vả, làm vậy cuộc sống của Bà ít bị đảo lộn hơn và lâu dài nữa.

    Vài dòng tâm sự của em, hơi sến tí nhưng là thật lòng kekeke
     
    huongpham, Jeu*, Fair Play and 2 others like this.
  9. vinhnx

    vinhnx Thành viên ưu tú (GEM)
    Điểm đôi: 630

    Tham gia ngày:
    13/1/12
    Bài viết:
    1,068
    Đã được thích:
    599
    Điểm thành tích:
    0
    Lo gì em trai, anh nhở chuyển thì anh trả cho em, ko có tiền thì ... xù vậy :p
     
  10. Ngọc Bẹt

    Ngọc Bẹt Former Mod
    Điểm đôi: 655

    Tham gia ngày:
    16/1/12
    Bài viết:
    2,879
    Đã được thích:
    2,990
    Điểm thành tích:
    0
    Cảm ơn bác Vinh, chaucafe và baooai,

    em nhận được rồi. em hiểu ý của baooai. Thật ra tối qua em cũng đã nháp 1 bài viết trên thớt tiêu chí làm từ thiện với nhiều ý kiến gần với baooai. Hôm nay các bác lượn qua đó sẽ hiếu ý em hơn. Việc lập quỹ, về lâu dài là cần thiết, làm từ thiện trực tiếp thế này đúng là hiệu quả và yên tâm hơn là đi chùa hoặc cúng vào 1 quỹ abc gì đó.

    Về trường hợp của cụ bà, em xin nói rõ cách sử dụng tiền lì xì của các bác (và em) như sau:

    + 500k là 1 số tiền lớn với cụ. Với người mù, đi lại phụ thuộc vào ng khác như cụ, không nên cầm 1 số tiền lớn trong người. Em tính sẽ qua thăm cụ khi có thgian,ví dụ 1 lần/tháng, mỗi lần biếu cụ khoảng 200k + 1 thứ quà gì đấy.

    + Chiều nay em và bác Head sẽ qua thăm cụ, biếu áo rét, khăn, tất + 200k đầu tiên.
     
    Jeu*, Fair Play, caotrung0418 and 2 others like this.
  11. caotrung0418

    caotrung0418 Moderator
    Điểm đôi: 765

    Tham gia ngày:
    12/1/12
    Bài viết:
    3,288
    Đã được thích:
    2,832
    Điểm thành tích:
    113
    Phận đời nghiệt ngã bên hàng nước cũ

    Gần 30 năm, từ cái thời Hà Nội còn ầm ầm tiếng súng và đinh tai những đợt bom Mĩ rền, trên con phố Bảo Khánh đối diện ngay Hồ Gươm, có một cụ bà chung thủy với quán nước chè, hằng ngày mò mẫm mưu sinh cho mình và cả gia đình.

    Những người thường xuyên qua lại trên con phố này đã quá quen thuộc hình ảnh một cụ bà tóc bạc phơ, đôi mắt đục nhòe, chốc chốc lại khơi khơi cái cơi đựng trầu móm mém nhai. Cụ bà có tên là Phan Thị Yến. Quán nước của cụ nằm khiêm tốn giữa hai cây cột điện ngay đầu phố.

    [TABLE=width: 1, align: center]

    [TR]

    [TD][​IMG][/TD]

    [/TR]

    [TR]

    [TD] Đã 30 năm trên phố Bảo Khánh, cụ Yến vẫn ngồi giữa hai cây cột điện để bán nước nuôi mình và người con gái tật nguyền

    [/TD]

    [/TR]

    [/TABLE]

    Gọi là quán cho sang chứ thực ra hàng nước chè của cụ chỉ vỏn vẹn có một cái làn cũ rách đựng vài bao thuốc lá, mấy gói hướng dương, đôi ba chai nước, hai phong kẹo lạc và ấm nước chè… Gọi cụ rót cho chén nước, cụ lẩm nhẩm: “Muộn rồi vẫn uống à chú? Tôi sắp sửa chuyển chỗ rồi…”. Thấy làm lạ vì giờ mới chỉ 3h chiều, tôi định lên tiếng hỏi thì người phụ nữ ngồi kế bên nhanh chóng ra hiệu và bảo khẽ: "Cụ bị mù nên nếu không có người nhắc giờ giấc cụ cũng không biết là sớm hay muộn". Tiết lộ của người phụ nữ khiến tôi giật mình. Lúc này cụ đang lần mò ấm và chén rót nước cho tôi một cách tỉ mẩn. Đôi tay cụ run run…

    Cụ Yến là người Hà Nội gốc, nhà trước đây cũng ở chính con phố này. Khi chồng mất, các con cụ bỗng quay ra giành giật căn nhà tập thể gia đình đang ở. Không đành lòng nhìn các con "cắn xé " nhau, cụ đành bán đứt ngôi nhà để chia cho mỗi đứa một ít rồi cùng người con trai út và cô con gái bị bại liệt ra thuê nhà ở ngoài bãi ven đê sông Hồng.

    [TABLE=width: 1, align: center]

    [TR]

    [TD][​IMG][/TD]

    [/TR]

    [TR]

    [TD]

    Đã 88 tuổi, nhưng quãng đời mà cụ Yến trải qua vẫn chưa hết bất hạnh.

    [/TD]

    [/TR]

    [/TABLE]

    Cuộc đời cụ từ lúc sinh ra cho đến hôm nay không một ngày hạnh phúc. Mẹ cụ bị mù mất sớm. Bố đi bước nữa nên cụ phải chuyển về sống với ông bà ngoại. Đến khi ông bà ngoại mất, cụ phải đi giúp việc cho nhà người. Lấy chồng từ năm 20 tuổi, cụ sinh được bốn người con. Nhưng bất hạnh tiếp tục ập xuống gia đình cụ khi người con gái duy nhất đột nhiên mắc bệnh, đôi chân ngày càng teo đi rồi liệt hoàn toàn.

    Thu nhập ít ỏi từ chiếc máy khâu của người chồng không đủ để chữa bệnh cho con và chi tiêu cho những bữa ăn đạm bạc của gia đình, cụ Yến bắt đầu cuộc đời bôn ba với gánh hàng rong. Lúc đầu cụ bán xôi ở chợ Đồng Xuân, rồi bán cháo, bán hoa quả, bán hoa dạo quanh phố cổ để cùng chồng kiếm tiền mưu sinh.

    Tưởng rằng cuộc sống bôn ba ấy cũng giúp gia đình cụ sống yên ổn qua ngày thì một lần nữa, bất hạnh lại tìm đến. Chồng cụ mất đi trong lúc gia đình đang vô cùng túng quẫn. Ngày chồng mất, cụ gần như suy sụp hoàn toàn, sức khỏe ngày càng yếu đi. Đến khi đôi chân cụ không còn có thể rong ruổi đi bán dạo khắp phố cổ được nữa, cụ chọn con phố thân thuộc nơi gia đình đã từng sống mở một quán trà vỉa hè dưới hai cây cột điện để mưu sinh và tiếp tục nuôi người con tật nguyền.

    Tình mẫu tử - động lực để sống và nuôi con

    Cái hàng nước nơi cụ Yến ngồi từ trước đến nay vẫn không có gì thay đổi. Nó không to ra và cũng không đẹp hơn so với cách đây 30 năm. Những vật dụng mà cụ dùng để bán hàng cũng đã đi theo cụ từng ấy năm trời. Không có tiền nên cụ cũng không có hàng dự trữ, chỉ khi nào gần hết cụ lại nhờ mấy người quen chạy sang đại lý cuối phố mua hộ về bán tiếp.

    Trong khi cùng cụ sống lại những kỹ niệm xưa, tôi vô tình chạm vào nỗi đau của cụ khi hỏi chuyện về người con gái. Cụ lặng im hồi lâu, rồi gục xuống kệ thuốc trên đôi bàn tay gày gò nhăn nheo, nước mắt cụ cứ thế từ đôi mắt đục trào ra. Nhưng cụ không giấu giếm: “Đó là nỗi bất hạnh lớn nhất của đời tôi, giờ đây nó đã 63 tuổi rồi mà cũng chỉ ú ớ nằm một chỗ. Tôi thương con nên không thể nào vô tình với chúng nó được. Còn sống được ngày nào tôi vẫn sẽ làm để nuôi nó và mua thuốc cho nó...”.

    [TABLE=width: 1, align: center]

    [TR]

    [TD][​IMG][/TD]

    [/TR]

    [TR]

    [TD]Cụ Yến gục đầu khóc khi nói về gia cảnh của mình và người con gái tật nguyền.[/TD]

    [/TR]

    [/TABLE]

    Tình mẫu tử ấy là động lực giúp cụ Yến quanh năm mò mẫm đi bộ từ nhà ra đầu đê rồi nhờ người dắt ra chỗ bán hàng. Đến chiều lại nhờ người đưa ra đầu đê và mò mẫm về nhà. Đến khi đôi mắt cụ mờ hẳn, không còn nhìn thấy gì nữa, cụ đành thuê xe ôm đưa ra chỗ bán hàng, sáng đi đến tối mới về. Đã mất công tiền thuê xe nên cụ cố ngồi đến tối mịt để bù vào.

    Ngày nắng thì không sao nhưng những hôm mưa gió, quán nước của cụ không có lấy một bóng người, cụ đành khất nợ tiền xe để hôm khác trả. Những người xe ôm cũng thương hoàn cảnh cụ nên không bao giờ đòi gì, khi nào cụ có thì đưa.

    Sống trong bóng tối đã 20 năm nhưng cụ Yến hầu như không một ngày nào vắng mặt ở phố Bảo Khánh. Vẫn dáng ngồi bé nhỏ, gầy gò giữa hai cây cột điện với gánh hàng nước nhuốm màu thời gian, dường như cụ không mong ngóng, cũng không chờ khách mà ngồi để đợi nghe những âm thanh vui nơi phố phường, để cảm nhận sự khác biệt từng ngày của phố hôm nay và hình ảnh của góc phố 30 năm về trước.

    Thế nhưng, khi tôi dè dặt đề nghị được giúp cụ bằng cách sẽ liên lạc với một hội từ thiện nào đó và đưa cụ vào viện dưỡng lão ở, cụ bật khóc: “Cảm ơn chú, tôi không đi đâu cả, số kiếp tôi nó vậy rồi. Tôi còn phải chăm lo cho con tôi. Nếu tôi đi thì ai chăm nó, ai làm mà kiếm tiền mua thuốc cho nó. Với lại ở mấy chỗ đó thì có gì là vui, tôi ngồi đây quen rồi, được nghe những tiếng rầm rì xe chạy, vui tai lắm …”

    Cô Dung, một người bạn già của cụ Yến - nhà ở phố Bảo Khánh thường xuyên ra giúp bà bán hàng - cho biết: “Bà ấy không đi đâu đâu. Bà thương con gái lắm… Tôi ở đây nên biết bà ấy lâu rồi. Bà ấy sống được cho đến lúc này là cũng vì để nuôi con đấy…”. Nói đến đây, cô Dung cũng sụt sùi, cô kể tiếp với tôi về gia cảnh của người bạn mà cô hay gọi vui là người của quá khứ.

    [TABLE=width: 1, align: center]

    [TR]

    [TD][​IMG][/TD]

    [/TR]

    [TR]

    [TD]

    Cô Dung nhà ở phố Bảo Khánh là một người bạn của cụ Yến thường xuyên giúp đỡ cụ mua hộ hàng về bán.

    [/TD]

    [/TR]

    [/TABLE]

    "Người cùng khổ" của quá khứ

    Câu chuyện gia đình của cụ Yến bi đát hơn tôi nghĩ. Cụ có cả thảy bốn người con, người con gái thì đã bị liệt nhiều năm. Người con trai cả vốn được gia đình kỳ vọng vì làm ăn được thì lại mắc bệnh ung thư. Khi chết để lại người vợ không nghề nghiệp mang trong mình bệnh tim bẩm sinh và hai đứa con thơ dại.

    Người con trai thứ hai vốn là công nhân một nhà máy nước, nhưng không may bị ống nước đè gãy chân trong một lần làm việc dẫn tới tàn phế. Người con trai út trước đây đi bộ đội 7 năm ở chiến trường biên giới phía Bắc. Sau ra quân cũng đã đi làm nhiều nơi nhưng không theo được do sức khỏe yếu giờ đang thất nghiệp, ở nhà trông chờ vào đồng lương của vợ làm công nhân vệ sinh nhà máy nước.

    Với cái gánh nước nhỏ này, cụ phải vừa kiếm đủ tiền nuôi mình, vừa phải phụ giúp thêm con trai trả tiền nhà và lo cho cô con gái. Bữa trưa của cụ thường chỉ là gói xôi 2.000 đồng. Bữa tối là cái bánh mì không nhân. Với cụ thế là đủ. Thi thoảng, có người thương cho cụ 50 - 100.000 đồng để cụ lo cho con gái, cụ lại khóc nức lên mà không thốt lên lời.

    Đêm lạnh xuống, cụ chuyển chỗ sang ngồi co ro sau cái ghế đá bên bờ Hồ, lặng lẽ ngồi nhai trầu, lâu lâu mới có người khách tạt qua mua cho cụ gói thuốc hay gói hạt chứ thấy ít người ngồi lại vì cái quán của cụ cũng thật khó để ngồi lâu.

    Nhiều khi cụ Yến ngồi bán hàng bị bảo vệ quanh Hồ Gươm đuổi, cụ cũng chỉ biết lếch thếch mà xin cứ từ từ rồi bà sẽ đi chứ chẳng thể ôm hàng mà chạy như mấy người khác. Trong những lúc như thế cụ cứ ngơ ngác mà không biết đi về đâu, không biết nhờ ai giúp, lại đành nhờ đúng người bảo vệ đã đuổi mình chọn cho một cái chỗ ngồi gần đó mà không vi phạm pháp luật.

    [TABLE=width: 1, align: center]

    [TR]

    [TD][​IMG][/TD]

    [/TR]

    [TR]

    [TD]

    Và cứ đến tối cụ lại chuyển sang ngồi sau ghế đá bên bờ Hồ đối diện phố Bảo Khánh cho đến 11 giờ đêm mới về.

    [/TD]

    [/TR]

    [/TABLE]

    Đường phố Hà Nội tấp nập xe cộ, dòng người vẫn cứ sải bước qua quán nước nơi cụ ngồi. Cái dáng ngồi của cụ dường như 30 năm không thay đổi, có chăng gầy gò và khắc khổ hơn vì cuộc mưu sinh và bụi thời gian đè nặng.

    Mọi sự giúp đỡ về vật chất cho cụ Yến xin gửi về:

    Trung tâm Truyền thông VTC (VTC Media)

    Tài khoản 0651100107008

    Ngân hàng Thương mại cổ phần Quân đội, Chi nhánh Hai Bà Trưng, Hà Nội
     
    Jeu* thích bài này.
  12. caotrung0418

    caotrung0418 Moderator
    Điểm đôi: 765

    Tham gia ngày:
    12/1/12
    Bài viết:
    3,288
    Đã được thích:
    2,832
    Điểm thành tích:
    113
  13. Ngọc Bẹt

    Ngọc Bẹt Former Mod
    Điểm đôi: 655

    Tham gia ngày:
    16/1/12
    Bài viết:
    2,879
    Đã được thích:
    2,990
    Điểm thành tích:
    0
    Mình nghĩ VTC Media có công đưa thông tin về cụ, việc đó hẳn nhiên rất quan trọng rồi.

    Đằng nào anh em mình lên cái thớt này cũng vì cái tâm và tình đồng loại chứ đâu cần ký tên vào 1 cuốn sổ gì đấy? đúng không em? mình vẫn muốn qua đó, ngồi ở vỉa hè rét buốt, uống chén trà nóng, nói chuyện với cụ chứ không muốn đưa tiền, ký tên ở VTC rồi ra về.
     
    Jeu*, NiHa, Fair Play and 1 other person like this.
  14. Jeu*

    Jeu* Senior VTN
    Điểm đôi: 620

    Tham gia ngày:
    3/2/12
    Bài viết:
    1,991
    Đã được thích:
    2,407
    Điểm thành tích:
    0
    Em hoan toan nhat tri a. Cu gia rat can tinh cam. Co khi bieu cu nhieu qua mot luc, cu nhau kg dam nhan dau. Cho cu rat de tim, cu luc nao tien duong di qua chung minh ghe qua hoi tham, gap cu nhieu lan se lam cho cu that duoc an ui nhieu hon la den tang nhieu qua roi lai bang mot thoi gian. Em thay qua ngoi uong chen nuoc, noi chuyen voi cu, long Minh cung thu thai, duong nhu minh dang lam mot viec tot cho chinh minh, cac bac a. Cam on bac Ngoc bet da dua bai len de ace co mot dia chi cho hanh trinh di tim chinh ban than minh
     
  15. autumn

    autumn Former Mod
    Điểm đôi: 640

    Tham gia ngày:
    12/1/12
    Bài viết:
    1,677
    Đã được thích:
    2,690
    Điểm thành tích:
    0
    khi nào đi thì rủ chị đi cùng nhé !
     
  16. Wilddaisy

    Wilddaisy Senior VTN
    Điểm đôi: 620

    Tham gia ngày:
    15/1/12
    Bài viết:
    936
    Đã được thích:
    769
    Điểm thành tích:
    0
    @ Bác Autumn và Fairplay ơi, các Bác giúp vợ chồng em gửi biếu Bà cụ 500k với nhé. Em cũng muốn joint với các Bác nhưng em làm xa lắm, e là khó thu xếp được thời gian đi cùng các Bác. Bác Autumn cho e xin số TK , e chuyển tiền luôn. Em cảm ơn các BÁc nhìu nhìu.

    Hôm nay e vừa đến chùa Phúc Khánh dự lễ Cầu an, e cũng thành tâm cầu an cho Bà cụ.
     
  17. Fair Play

    Fair Play Former Mod
    Điểm đôi: 660

    Tham gia ngày:
    16/1/12
    Bài viết:
    1,231
    Đã được thích:
    1,162
    Điểm thành tích:
    0
    Vâng chị, thế thì tốt quá. Tuần này cứ để vợ chồng bác Bẹt đến thăm trước. Một hai tuần tới chị em mình đi. Em thì có thể thu xếp đi trong giờ được mà chị.

    @ Wilddaisy: Khi nào chị và bác Autumn đi sẽ thông tin lại cho em
     
    Last edited by a moderator: 5/2/12
  18. Wilddaisy

    Wilddaisy Senior VTN
    Điểm đôi: 620

    Tham gia ngày:
    15/1/12
    Bài viết:
    936
    Đã được thích:
    769
    Điểm thành tích:
    0
    Vâng ạ, em thấy Bác nói chí phải. Có gì báo e với nha. Thanks Bác .
     
    Fair Play thích bài này.
  19. Head

    Head Former Mod
    Điểm đôi: 640

    Tham gia ngày:
    16/1/12
    Bài viết:
    3,075
    Đã được thích:
    6,630
    Điểm thành tích:
    0
    Chiều nay em và bác Autumn đã ghé thăm cụ Yến. Thông báo với các bác là giờ cụ không ngồi ở ngõ Bảo Khánh nữa mà luôn ngồi ở bờ hồ, sau 1 chiếc ghế đá gần Thủy tạ, đúng như bức hình này ạ. Cụ nói là ngồi từ sáng đến 11 giờ đêm mới đi xe ôm về. Trưa và tối thì có người đưa cơm đến.

    [​IMG]

    Trông cụ đẹp lão, khỏe mạnh, trời rét thế mà cụ mặc phong phanh 1 chiếc áo khoác không cài khóa, ngoài 1 chiếc sơ mi. Hỏi cụ lạnh không thì cụ bảo không, ngồi sau ghế đá thế này ấm lắm. Cụ không bán nước chè nóng nữa, vì cụ nói mắt kém, sợ rót nước nóng vào tay thì bỏng, nên chỉ có nước lavie, hạt hướng dương và một số thứ lặt vặt.

    Em với bác Autumn hỏi chuyện cụ một lát rồi mua vài thứ và đã thay mặt bác vinhnx gửi biếu cụ 200k. Không dám biếu nhiều hơn vì mắt cụ kém nên nhìn tiền cũng không rõ nữa.

    Các bác có điều kiện ghé thăm cụ nhưng đừng biếu nhiều tiền một lúc nhé. Em nghe nói gần đây báo đăng nên mọi người đến biếu nhiều lắm. Sợ cụ già cả, mắt kém, không hiểu cụ quản lý tiền bạc thế nào. Biếu hiện vật có lẽ yên tâm hơn.

    Bọn em sẽ còn ghé qua thăm cụ nữa.

    @bác vinhnx: bác Bẹt sẽ liên lạc với bác nhé.
     
    Ngọc Bẹt, vinhnx and blackcat02 like this.
  20. vinhnx

    vinhnx Thành viên ưu tú (GEM)
    Điểm đôi: 630

    Tham gia ngày:
    13/1/12
    Bài viết:
    1,068
    Đã được thích:
    599
    Điểm thành tích:
    0
    Vâng, cảm ơn bác Head đã tặng quà cho bà cụ giúp em và bác chaucafe. Cũng mong sẽ có nhiều tấm lòng hảo tâm đến giúp đỡ cho bà cụ ...
     
    Ngọc Bẹt thích bài này.

Chia sẻ trang này

Share